Cô dâu Việt 14 năm mất tích nơi xứ Đài

0
647

Sau khi sinh hai đứa con cho gia đình chồng ở Đài Loan, con gái bà biệt tăm biệt tích 14 năm nay. Nhà chồng bảo con bà bỏ nhà đi đâu không rõ. Cháu gái thì bảo mẹ đã mất.

“Mai mốt thằng bé cứng cáp, con sẽ xin chồng đi làm. Lương tháng đầu tiên, con sẽ biếu má 100 đô xài chơi nghe má”. Bà nhớ lại lần nói chuyện qua màn hình máy tính, con gái bà vừa gõ chữ vừa cười khúc khích. Nhìn con hạnh phúc vậy, bà mãn nguyện lắm. Chẳng ai ngờ, kể từ lần đó gia đình mất hẳn liên lạc với chị. 14 năm rồi, người mẹ già vẫn vò võ ngóng tin con.

 

             Bà Lý Muối bên xấp ảnh cũ của con gái. Ảnh: NGUYỄN TRÀ

 

“Con lấy chồng Đài nghe má!”

Bà là Lý Muối. Năm nay bà đã 70 tuổi, nhà ở tổ 3, Mỹ Hòa 3, xã Tân Xuân, huyện Hóc Môn (TP.HCM). Mỗi lần kể về đứa con gái út Huỳnh Thị Thanh (sinh năm 1983), bà không khỏi nghẹn ngào. Thanh là em út trong gia đình có năm anh chị em use this link. Thanh cao ráo, trắng trẻo, gương mặt tròn phúc hậu. Học hết lớp 11, vì gia đình khó khăn nên Thanh phải nghỉ học dù rất ham học.

Qua mai mối, Thanh quen một người đàn ông. Tầm cuối năm 2000, Thanh về nhà ôm bà thủ thỉ: “Má, con lấy chồng Đài Loan nghe má. Sang đó với người ta rồi con đi làm kiếm tiền, con phụ gia đình chứ nhà mình khổ quá”. Tôi bảo đưa về ra mắt, thấy cũng đẹp trai, tử tế. Đợt đó nhiều người vùng này lấy chồng Đài Loan lắm, thấy ai cũng hạnh phúc nên tôi gật đầu đồng ý. Ai ngờ…” – bà Muối nghẹn ngào.

Hồi đó liên lạc ra nước ngoài không dễ như bây giờ. Ngày 25 hằng tháng là ngày bà mong đợi nhất. Hôm đó dù có bận việc gì bà cũng bỏ hết. Bà rủ đứa cháu đạp xe ra quán net cách nhà cả cây số để nói chuyện cùng con.

Mắt bà bị mờ không nhìn rõ, đứa cháu đi cùng gõ lạch cạch. Bà chỉ ngồi đó lẳng lặng nheo mắt ngắm con nói, con cười qua cái màn hình máy tính trước mặt. “Cuối 2001, nó còn về đây cùng chồng một tháng. Lần gọi về cuối cùng cách đây đã 14 năm. Đến ngày 25 tháng sau không thấy con đâu, nghĩ con bận không hỏi nhưng đến mấy tháng sau cũng không liên lạc được, tôi hốt hoảng ra bưu điện gọi sang thì chồng con gái bảo: Nó bỏ nhà theo trai rồi…”.

Bà Muối nghẹn ngào kể chuyện nếu có theo trai như lời người chồng kia bảo thì cũng đâu đến nỗi cắt đứt liên lạc cả với gia đình. Bà gọi sang gia đình bên kia mấy bận cũng chỉ nhận được câu trả lời đó. Thậm chí có lần vừa nghe hỏi đến tên Thanh, đằng kia đã cúp máy. Một thời gian sau, số điện thoại kia không liên lạc được nữa.

14 năm qua, hễ nghe có người từ Đài Loan về, bất chấp đường sá xa xôi, bà lại chạy tới làm quen, kể chuyện, nhờ người ta sang đó tìm giúp. Bà cho cả địa chỉ, số điện thoại nhà chồng bên đó, ảnh con ngày cưới nhờ người ta đưa lên báo tìm giùm. Bà còn viết đơn, nhờ tổ chức từ thiện bên Đài Loan tìm giúp nhưng tất cả đến nay đều bặt vô âm tín.

“Có người tìm đến tận nhà chồng nó nhưng người ta cũng chỉ nói con tôi bỏ nhà đi đâu không rõ. Gặp riêng con gái đầu của Thanh thì nó bảo mẹ chết rồi!” – bà Muối òa khóc.

Xấp ảnh của con bà đặt ngay dưới gối nằm, nhớ con bà lại lấy ra xem. Con gấu trắng tinh lớn bằng cái gối ôm còn bọc nguyên túi nylon là món quà lần trước về Thanh tặng, bà cất kỹ trong tủ. Mấy cháu sang xin nhưng bà chỉ cho tiền mua con gấu mới. Hôm nào nhớ út quá, bà lại ôm cả bọc con gấu cùng ngủ. Bà ôm chặt như ôm đứa con bé bỏng của bà năm nào.

“Tôi đã làm xong hộ chiếu nhưng chưa được cấp visa vì tôi không có người bảo lãnh. Nếu tôi đi theo hướng du lịch thì chỉ đi được một thời gian ngắn. Tôi có mỗi đứa con gái ở bên đó, giờ nó mất tích tôi mới đi tìm thì lấy ai bảo lãnh được. Năm nay tôi 70 tuổi rồi, mơ ước cuối đời là được một lần qua đó tìm con” – bà Muối nghẹn ngào.

發表評論